huyen-vi-mon-ky-dai-ket-thoai-an-than-nghe-thuat-song-sot-khi-troi-dat-doi-mua-
HUYỀN VI MÔN – KỲ 7 (ĐẠI KẾT) THOÁI & AN THÂN (NGHỆ THUẬT SỐNG SÓT KHI TRỜI ĐẤT ĐỔI MÙA)
- bởi map --
- 03/02/2026
HUYỀN VI MÔN – KỲ 7 (ĐẠI KẾT)
THOÁI & AN THÂN
(NGHỆ THUẬT SỐNG SÓT KHI TRỜI ĐẤT ĐỔI MÙA)
I. KẺ THUA CUỘC KHÔNG PHẢI LÀ KẺ YẾU – MÀ LÀ KẺ KHÔNG BIẾT LUI
Người đời quen một lối nghĩ rất nguy hiểm:
Sống là phải tiến, thắng là phải hơn, giỏi là phải đứng đầu.
Đó là tư duy của thời bình.
Không phải tư duy để sống sót qua chu kỳ biến động.
Trong Dịch Lý, có một quẻ gọi là THIÊN SƠN ĐỘN.
Chữ "Độn" ở đây không phải là trốn chui trốn lủi. Độn là ẩn mình để bảo toàn Dương khí.
* Thoái là đổi vị trí để giữ Mệnh.
* Thoái là né lực khi thế trận không còn ở phía mình.
* Thoái là biết rằng có những lúc Tiến thêm một bước là Tử lộ, Lùi một bước là An bài.
Người không hiểu chữ Thoái, dù Mệnh đẹp, Vận tốt, Phúc dày, cũng có ngày tự đẩy mình vào chỗ chết.
Không phải vì họ sai. Mà vì họ không chịu rời sân khấu khi vở kịch của trời đất đã sang hồi khác.
II. AN THÂN KHÔNG PHẢI LÀ TRỐN ĐỜI – MÀ LÀ ĐẶT LẠI TRỤC SỐNG
Nhiều kẻ nghe “An Thân” liền nghĩ đến: Buông xuôi, thủ phận, về quê nuôi cá trồng rau.
Đó là cách hiểu của người chưa từng đối diện đại vận thật sự.
Trong Tử Vi, có hai khái niệm: Mệnh và Thân.
* Mệnh là cái Trời cho (Tiên thiên).
* Thân là cái Mình làm (Hậu thiên).
Cổ nhân dạy: "Mệnh do Thiên định, Thân do Nhân tạo".
An Thân trong Huyền Vi Môn chính là Tái định vị trọng tâm của Cung Thân.
Khi ngươi còn lấy:
Danh làm trụ, Tiền làm trụ, Ánh nhìn của thiên hạ làm trụ...
Thì vận chỉ cần xoay nhẹ, trụ đó gãy, ngươi ngã theo.
An Thân là đưa trụ về đúng chỗ:
* Thân thể còn giữ được không?
* Tâm trí còn sáng không?
* Nhân cách còn nguyên không?
Giữ được ba thứ đó, thì dù Vận có ép, Mệnh vẫn chưa nát. Đó gọi là "Thân cư tại Mệnh" – Tự mình làm chủ mình.
III. NGƯỜI BIẾT THOÁI THƯỜNG BỊ HIỂU LẦM – VÀ ĐÓ LÀ CÁI GIÁ PHẢI TRẢ
Lão phu nói thẳng:
Kẻ biết Thoái thường bị chê là hèn, là hết thời, là không dám chơi lớn.
Nhưng đó là cái giá nhẹ nhất.
Cái giá nặng nhất là:
* Thân còn mà Mệnh gãy.
* Sống tiếp mà không còn Lõi (Hồn xiêu phách lạc).
* Tồn tại mà chỉ là cái bóng vật vờ của quá khứ.
Những người bị Vận 9 nghiền nát, phần lớn không phải vì họ thiếu tài.
Mà vì họ không chịu chấp nhận rằng thời của họ đã khác.
Họ không Thoái, vì sợ mất hình ảnh.
Họ không Lui, vì còn vướng một chữ “Tôi”.
Và bánh xe trời thì không có phanh, cũng không cần biết "Tôi" là ai.
IV. THOÁI ĐÚNG LÀ ĐẠI TRÍ – AN THÂN ĐÚNG LÀ ĐẠI PHÚC
Trong mệnh lý, có một loại phúc không ghi trong lá số.
Cổ nhân gọi là Phúc Tự Giữ (Bảo Thân).
Người biết thoái đúng lúc:
* Không cần phá hạn.
* Không cần cầu cứu.
* Không cần mượn lực ngoại thân.
Họ tự rút mình ra khỏi vùng sát khí.
Tự làm mỏng áp lực vận.
Tự giảm độ ma sát giữa mình và thời đại.
Đó là Đại Trí.
Không phô trương. Không kèn trống.
Chỉ là không chết oan.
V. HUYỀN HỌC ĐẾN ĐÂY LÀ DỪNG – KHÔNG PHẢI ĐỂ HẾT, MÀ ĐỂ SỐNG
Nếu đọc hết 7 kỳ Huyền Vi Môn mà đạo hữu còn hỏi:
* Làm sao giàu?
* Làm sao nổi?
* Làm sao thắng người khác?
Thì lão phu nói thật: Ngươi đọc chưa vào.
Huyền học chân chính không dạy người ta hơn đời.
Huyền học chỉ dạy một việc:
Làm sao không bị đời nghiền nát khi bánh xe xoay ngược chiều mong muốn của mình.
Giữ được Thân.
Giữ được Trí.
Giữ được Mệnh.
Đó đã là chiến thắng vĩ đại nhất trong một thời đại đầy lửa loạn này rồi.
VI. KHÉP MÔN – LỜI CUỐI CHO NGƯỜI CẦU ĐẠO
Huyền Vi Môn mở ra không để chiêu sinh.
Và khép lại cũng không để vinh danh ai.
Lão phu chỉ để lại một câu, coi như chén trà tiễn khách:
> Biết Mệnh mà không biết Thoái, ấy là lấy trứng chọi đá.
> Biết Vận mà không biết An Thân, ấy là lấy thân thử lửa.
Ngươi đi được đến đây, nghĩa là đã đủ duyên.
Còn đi tiếp hay dừng lại, là quyền của ngươi.
Cửa đã khép.
Trời vẫn xoay.
Người còn lại được bao nhiêu, tự mình biết, tự mình hay.
HẾT SERIES – HUYỀN VI MÔN
Hạ sơn!
----------
Bất Ngộ - 2026
Comment