No icon

huyen-vi-mon-goc-doc-them-giai-ma-chu-duc-cai-binh-chua-su-nham-lan-cua-nguoi-hien

HUYỀN VI MÔN – GÓC ĐỌC THÊM GIẢI MÃ CHỮ "ĐỨC": CÁI BÌNH CHỨA & SỰ NHẦM LẪN CỦA NGƯỜI HIỀN

HUYỀN VI MÔN – GÓC ĐỌC THÊM

GIẢI MÃ CHỮ "ĐỨC": CÁI BÌNH CHỨA & SỰ NHẦM LẪN CỦA NGƯỜI HIỀN

Sau bài Kỳ 5 (Phúc Đức), nhiều đạo hữu nhắn hỏi lão phu:
“Vậy Đức là gì?”
“Có phải cứ sống hiền lành, không hại ai là có Đức?”
“Làm thiện để cầu phúc thì có được tính là tích Đức không?”

Với HVM, bài này phải tách bạch rõ ràng giữa giữa "Hiền" (Bản tính) và "Đức" (Bản lĩnh). Đây là cú tát mạnh vào tư duy "tôi hiền nên tôi khổ" của đám đông. Cũng là để rõ hơn về câu mà tiền nhân hay nói: Hiền lành Đức Độ.

Lão phu viết bài ngắn này để làm rõ cơ chế của ĐỨC dưới góc nhìn năng lượng.

1. ĐỨC LÀ GÌ? (CƠ CHẾ CÁI BÌNH)

Nếu Phúc là NƯỚC (Tiền tài, May mắn, Cơ hội, Che Chở từ trời đổ xuống).
Thì Đức là CÁI BÌNH (Sức chứa, Độ dày, Khả năng chịu tải của thân mệnh).

Cơ chế vận hành rất lạnh lùng:
* Trời ban cho ngươi 10 lít nước (Đại Phúc).
* Nhưng cái Bình (Đức) của ngươi chỉ chứa được 1 lít.
* Kết quả: 9 lít tràn ra ngoài lãng phí, hoặc áp lực nước làm vỡ luôn cái bình.

Đó là lý do tại sao kẻ trúng số (Nước về ồ ạt) thường gặp họa (Vỡ bình).

Vậy nên, Tu Đức chính là quá trình gia cố cái Bình của mình: Làm cho nó Rộng ra (bao dung) và Dày lên (bản lĩnh).

2. HIỀN LÀNH KHÔNG PHẢI LÀ CÓ ĐỨC

Người đời hay than: “Sao tôi sống hiền lành cả đời mà vẫn khổ?”

Lão phu nói thẳng: Hiền và Đức là hai khái niệm khác nhau hoàn toàn.

* HIỀN (Lành tính): Thường xuất phát từ sự Yếu đuối hoặc Thiếu lựa chọn.
Một con thỏ ăn cỏ không phải vì nó từ bi, mà vì nó không ăn thịt được. Nếu ngươi không hại ai chỉ vì ngươi không có khả năng hại ai, thì đó là vì ngươi yếu đuối, không phải là Đức. Yếu Đuối và Nhu nhược thì bị đời vùi dập là đúng quy luật sinh tồn.

* ĐỨC (Đức độ): Xuất phát từ Sức Mạnh và Sự Lựa Chọn.
Một con hổ có nanh vuốt, có thể tát chết hoặc cắn xé con mồi, nhưng nó chọn thu nanh vuốt lại để bảo vệ đồng loại, hoặc đơn giản: tới đó là đủ, dừng, không cần làm tới. Đó là Đức.

Đức = Năng Lực (Có thể làm) + Khắc Chế (Chọn không làm điều ác).

Kẻ có Đức là kẻ Mạnh biết cúi đầu.
Kẻ Hiền chỉ là kẻ Yếu không dám ngẩng đầu.

Muốn có Đức, trước hết phải Mạnh (có Lực) đã.

3. CƠ CHẾ TÍCH ĐỨC: MỞ RỘNG DUNG LƯỢNG

Vậy làm sao để "Tích Đức" (Làm dày cái bình)?
Có phải cứ đi làm từ thiện là xong?
Không đơn giản thế.

* Cố ý làm thiện (Dương Đức):
Ngươi cho đi 1 đồng, nhưng tâm ngươi mong cầu được tiếng thơm hoặc được trời trả lại 10 đồng.
Đây là Giao Dịch. Nó chỉ tráng một lớp sơn đẹp lên vỏ bình (Danh tiếng), chứ không làm dày thành bình.
(Đây là xuất phát từ Tâm mong cầu, bản chất là Tham, sẽ phân tích chi tiết sau)

* Vô tâm làm thiện (Âm Đức):
Làm vì thấy cần làm. Quên ngay sau khi làm. (Thấy con vật bị kẹt, giải thoát cho nó. Hoặc thấy đứa bé bị đói, thấy thương cảm, cho nó thức ăn. Hết)
Đây là sự Mở Rộng. Tâm ngươi không dính mắc, dung lượng tâm thức mở ra. Đây mới là lớp đất sét đắp thêm vào thành bình.

* Chịu thiệt để rèn mình (Thực Đức):
Đây là cách tích đức nhanh nhất nhưng khó nhất.
Bị hiểu lầm mà không tranh cãi.
Bị thiệt thòi mà không oán thán.
Gặp nghịch cảnh mà không đổ lỗi.

Mỗi lần ngươi "Nén" cái Tôi xuống, là một lần cái Bình của ngươi được nung qua lửa để trở nên cứng cáp hơn. Đó gọi là Nhẫn Đức.

4. KẾT LUẬN

Phúc giúp ngươi sướng trong một lúc.
Đức giúp ngươi đứng vững cả một đời.
Đừng chỉ cầu mưa (Phúc) xuống.
Hãy lo đắp đập, xây hồ (Đức) cho vững.

Có Đức, mặc sức mà ăn.
Vô Đức, tiền núi cũng lở.

------

Ủa, như vậy thì Đức và Lực cũng giống nhau sao? Đều là khả năng chịu đựng?

Ha ha ha, không.
Nói nhanh thì 1 cái là Ngoại Lực 1 cái là Nội Lực.

Nếu không phân biệt rõ, ngươi sẽ thấy hai khái niệm này dẫm chân lên nhau (đều là sự mạnh mẽ, bản lĩnh).

Lão phu xin giải mã sự khác biệt cốt tủy bằng hình tượng CƠ HỌC để dễ hình dung và phân biệt:

PHÂN BIỆT: LỰC & ĐỨC (ĐỘNG CƠ & KHUNG GẦM)

Hãy tưởng tượng con người là một chiếc xe đang chạy trên đường đời.

1. LỰC là ĐỘNG CƠ (Horsepower - Mã lực)

* Tính chất: Dương, Động, Hướng ngoại.
* Chức năng: Giúp chiếc xe lao về phía trước, leo dốc, vượt chướng ngại vật, kéo theo tải trọng nặng (Gánh Mệnh).
* Biểu hiện: Sự quyết liệt, ý chí sắt đá, khả năng làm việc cường độ cao, thần thái áp đảo người khác.
* Người có Lực: Làm việc khó không nản, gặp sóng to không ngã tay chèo.

2. ĐỨC là KHUNG GẦM & HỆ THỐNG PHANH (Chassis & Brakes)

* Tính chất: Âm, Tĩnh, Hướng nội (Sức chứa).
* Chức năng: Giúp chiếc xe không bị rung lắc khi chạy nhanh, chứa được nhiên liệu (Phúc), và quan trọng nhất: Giúp xe dừng lại đúng lúc.
* Biểu hiện: Sự điềm tĩnh, bao dung, khiêm nhường, khả năng kiểm soát bản năng.
* Người có Đức: Bị chửi không giận (Khung gầm êm), có quyền sát phạt mà không giết (Phanh tốt).

MỐI QUAN HỆ BIỆN CHỨNG

* Có Lực mà vô Đức:
Giống như chiếc xe gắn động cơ Ferrari vào cái khung xe đạp.
Chạy cực nhanh (thành công sớm), nhưng rung lắc dữ dội. Khi gặp ổ gà (biến cố), cái khung không chịu nổi sức mạnh của động cơ -> Xe tự xé nát mình.
(Ví dụ: Những kẻ tài năng kiệt xuất nhưng ngạo mạn, hung hăng, cuối cùng tự hủy hoại sự nghiệp).

* Có Đức mà vô Lực:
Giống như chiếc xe tải khung gầm cực chắc, thùng xe cực rộng, nhưng gắn động cơ xe máy.
Rất an toàn, chở được nhiều, nhưng... không leo nổi dốc.
(Ví dụ: Những người rất tốt bụng, bao dung, ai cũng quý, nhưng cả đời không làm nên đại sự, gặp khó khăn lớn thì không đủ sức bật).

TÓM LẠI:
> LỰC để Tấn công và Gánh vác.
> ĐỨC để Chứa đựng và Hóa giải.

> Muốn đi xa, cần Lực.
> Muốn đi bền và an toàn, cần Đức.

Hai thứ này tuy hai mà một, tuy một mà hai, thiếu một thứ thì xe không chạy được đường trường.
------

Bất Ngộ - 2026
 

Comment